Cách truyền thông của người Việt

Truyền thông của Người Việt

Thông tin cần thiết để xử lý công việc, nhưng đôi khi cùng trong một công ty, một phòng mà thông tin chưa chắc đã đến được với mọi người. Tại sao lại vây? Câu trả lời đó là cách truyền thông đặc biệt của người Việt nam. Có thể là do thói quen, cách sống………

1.Im lặng là cách truyền thông chính của người Việt

Trong cuộc sống, nếu chúng ta chỉ ra cho một người thân về một lỗi hay khuyết điểm nào đó, ta thường nhận lại sự im lặng. Im lặng đó có thể có rất nhiều nghĩa khác nhau: nhận lỗi, nhận lỗi và vui vẻ, nhận lỗi nhưng bực mình, không cần, không cần và giận…

Sự im lặng đó, chẳng nói lên gì cả, ngoại trừ một điều duy nhất: im lặng.

Nếu cùng bàn luận một công việc, nếu trong phương án giải quyết của cấp trên đưa ra gặp khó khăn thường thì mọi người... im lặng, cho đến khi tháo gỡ khó khăn( có thể là vài tháng sau đó) hay im lặng vĩnh viễn. Trong thời gian chờ đợi, cấp trên chẳng biết điều gì đã và đang xảy ra cả. Nếu khi cấp trên phê bình thì cũng im lặng không đưa ra lý do…nhưng sau đó lại trao đổi với những người thân thiết.

Nếu đến ngày hẹn theo lịch và nhân viên chưa xong việc như hẹn, thì im lặng cùng là cách trả lời.

Và nhiều trường hợp im lặng nữa trong cách truyền thông của người Việt

Im lặng–kể cả không đồng ý – và sau đó làm ngược lại.

Im lặng- kể cả khi đồng ý với ý kiến của người khác.

2. Lúc nào cũng “yes”.

Mục đích chính của “yes” là làm vui lòng mọi người lúc đó, còn đúng sai thì để đó tính sau.

“Mọi người đồng ý hết chứ?” Chẳng ai nói “không” cả, nhưng thực ra có thể là 9/10 số người có mặt chẳng đồng ý chút nào.

“Em nắm vững vấn đề này chưa?” “Vâng”. Nhưng chữ “vâng” đó có thể là chưa nắm được gì cả.

“Em có thể làm xong trong vòng một tuần không?” “Vâng”, dù rằng trong đầu đang tính tới một tháng.

3. Thường nói ngược với sự thật.

Những chuyên gia và nhà đầu tư nước ngoài thường có một câu nói hài về Việt nam thường xuyên nhất: “If they tell me ‘don’t worry’ about something, then I start to worry about that thing.”

4• Thường truyền thông kiểu “bí mật”.

Có thể đây là đặc điểm thói quen của người Việt. Người Việt thường có thói quen không nói, hoặc chỉ nói khi có một hay hai người và khi có ngoại lệ mới nói cho cả đội.

Tức là trong nhóm có thể có đến 10 người, và một người biết thông tin gì đó nhưng chẳng nói gì cho 9 người kia biết cả, hoặc nói cho chỉ một hai người trong nhóm, và những người kia thì mù tịt.

Cũng có thể đây là cách truyền thông kiều tình báo thời chiến tranh, dành cho các vụ việc rất nhạy cảm cần bí mật càng nhiều càng tốt. Nhưng trong mọi việc hàng ngày, quy luật nên là “Nói cho tất cả mọi người biết mọi điều, trừ khi có lý do phải giới hạn thông tin nào nó trong một số nhỏ”.

• Thường thông tin kiểu cá nhân hay phe nhóm.

Trong cả nhóm thì quy luật là bất cứ điều gì cũng nên nói cho cả nhóm biết, ngoại trừ những việc chỉ có thể nói với một hai người.

Trong một nhóm Việt thì thường là chúng ta làm ngược lại. Nói chỉ với một hai người. Năm thì mười họa với nói cho cả nhóm biết. Cho nên, thường là cả nhóm cứ như là người mù vì thiếu thông tin.

• Truyền thông mù mờ,

• Các bạn, đây là một số những điểm yếu kém trong thói quen truyền thông của người Việt. Các thói quen này làm nhóm của chúng ta rất yếu, và quản lý cũng rất yếu. Càng ngày chúng ta sẽ phải làm việc với nhau như một nhóm–cả công ty là một đội để cạnh tranh với các đối thủ khác..

Chúng ta sẽ phải rất giỏi teamwork, dù đó là team lớn hay nhỏ. Cho nên chúng ta phải tập quen nói chuyện chính xác, rõ ràng, nói với càng nhiều người trong team càng tốt. Truyền thông là khí cụ số 1 của teamwork. Ta phải rất giỏi truyền thông thì teamwork của ta mới tốt được.

NH

( sưu tầm và biên tập).

Comments